Sự kiện: Thư gửi người nằm xuống

Có những nỗi đau chiến tranh không nằm ở tiếng súng hay vết thương trên da thịt, mà ở những lời hứa còn dang dở, những người đồng đội mãi mãi không trở về. Với nhiều đồng chí, điều khiến họ day dứt nhất không phải là những tháng năm chiến đấu gian khổ, mà là ký ức về những bức thư không kịp gửi, những hồi âm chưa từng đến.

Bức thư gửi người đang sống

Trong quá trình tìm kiếm cảm hứng cho chiến dịch, chúng tôi cũng vô tình đọc được vài lời nhắn Cố Thượng tướng Trần Văn Trà kể lại: Vào mùa xuân năm 1984, trong một chuyến khảo sát để quy hoạch cơ sở sản xuất, đoàn cán bộ Nông trường “Giải phóng” tỉnh Sông Bé (nay thuộc Bình Dương) do đồng chí Nhân - Thượng tá quân đội chuyển ngành (nguyên cán bộ Trung đoàn Bình Giã) dẫn đầu, ngược thượng nguồn sông Đồng Nai tới một vùng đồi rừng nguyên sinh đã xúc động, bàng hoàng trước một cảnh tượng rất đỗi thiêng liêng: Trên 3 chiếc võng dù cùng cột chung đầu vào một thân cây, là 3 bộ hài cốt của 3 chiến sĩ Quân giải phóng. Cạnh mỗi bộ hài cốt là một khẩu AK han rỉ, một đôi dép cao su. Những bí ẩn về sự hy sinh của 3 chiến sĩ giải phóng quân nhanh chóng được “giải mã” bởi bức thư bọc gói kỹ càng trong ni lông và được cột chặt ở đầu võng. Tuy những dòng viết run rẩy, nguệch ngoạc vì bị thương, đói, khát nhưng với những ý tứ, câu từ rất sáng tỏ. Họ viết cho hậu thế - những người đang sống, những người sẽ thừa hưởng thành quả của nền độc lập, bằng tất cả tình yêu và niềm tin không gì lay chuyển được.

 

Và sau 50 năm đất nước hòa bình, Neverbegood tin rằng, đã đến lúc những người đang sống cần viết một lời hồi đáp. Đó cũng là lý do “Thư gửi người nằm xuống” được ra đời - như một cầu nối lặng thầm giữa hiện tại và quá khứ.

Hoạt động Viết thư tập thể

Khi một người chưa thể nói hết, chúng tôi, như ba đồng chí năm xưa, sẽ cùng nhau tập hợp nhiều người để viết tiếp câu chuyện. Neverbegood có các bro ở mọi miền đất nước, để cùng nhau viết về những điều họ chưa kịp thấy của cuộc sống hôm nay, về những đổi thay mà họ đã đánh đổi cả tuổi trẻ để giành lấy.

Có người bày tỏ niềm sung sướng tột cùng với cuộc sống hòa bình hiện tại. 

Có người giãi bày những khó khăn, bế tắc của tương lai. 

Có người dành cả trang viết để tri ân các đồng chí đã nằm xuống. 

Có người mới chỉ cầm bút đã giàn giụa nước mắt.

Neverbegood và các bro nối nhau viết từng đoạn. Người ở gần thì đến nơi viết, người ở xa thì nhận giấy rồi viết gửi về. 

Hành trình kết nối được kể lại qua không gian

Zone 1: Quá khứ - Bức thư gửi người đang sống: Tái hiện câu chuyện thiêng liêng về ba liệt sĩ Vũ, Chí, Dũng và bức thư để lại trước lúc hy sinh. Người tham gia được đọc nguyên văn bức thư, cùng các tư liệu, hiện vật gợi nhắc về thời chiến.

May be an image of 1 person and text that says "NYT THƯ THƯGỬI GỬI TỪ QUÁ KHỨ KHÔNG HÚT THUỐC VUI LÒNG GIỮ YÊN LẶNG"

Zone 2: Hiện tại - Thư gửi người nằm xuống: Trưng bày những bức thư viết tay từ thế hệ hôm nay gửi đến ba người lính. Mỗi lá thư là lời hồi đáp chân thành gửi về quá khứ bằng tất cả sự biết ơn và lòng thành kính.

May be an image of book, ticket stub, diary and text that says "取物 መተትሚስሔብሔር យ" AAA 每部容技号 Noi xuông no sẽ cần đầu BUYREMİTİ rước chung ta ười sẽ uốn mã ma tến mong cho lình thuốc nhưng các ngưới hoy sống, them Chung chi ão hoa bình của đất KẾ đã năm ai trên binh. nhân HOACH được không con viết binh, về thư hãy hoa 0 đã cuI ĐẦU begood"

Zone 3 và 4: Tương lai - Cúi đầu trước quá khứ: Khu vực check-in đặc biệt với backdrop báo cũ, nơi người tham gia cúi đầu chụp ảnh như một cử chỉ tưởng niệm.

May be an image of map and text

Zone 5: Trưng bày - Chân cứng đá mềm: Không gian trưng bày các sản phẩm đặc biệt từ bộ sưu tập "Sẹo" cùng các ấn phẩm đặc biệt của Neverbegood.

 

Sau khi bức thư tập thể được hoàn tất với tất cả những suy nghĩ, tình cảm và lời tri ân từ những người tham gia, Neverbegood sẽ mang bức thư ấy đến phần mộ của ba liệt sĩ Vũ, Chí, Dũng. Tại nơi yên nghỉ thiêng liêng ấy, chúng tôi sẽ đọc lên từng dòng chữ bằng tất cả sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc, để những lời nhắn gửi từ hậu thế được vang vọng và ghi xa. 

Và hành trình ấy vẫn chưa dừng lại …

 

Older post Newer post